logo
Doanh nhân Bình Dương
Mai Hữu Tín: Chàng trai tỉnh lẻ trở thành ông nghị sắc sảo trên chính trường

Là chủ tịch HĐQT CTCP đầu tư U&I, vừa là Ủy viên Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội, chàng trai tỉnh lẻ Mai Hữu Tín ngày ấy, nay đã là ông nghị sắc sảo trên chính trường và nhà lãnh đạo doanh nghiệp trẻ.

Mai Hữu Tín - Chủ tịch hội Doanh nhân trẻ Việt Nam

Năm 2012 được các nhà kinh tế dự đoán là năm khủng hoảng kinh tế ảnh hưởng rộng và sâu hơn đến toàn xã hội. Theo anh, đâu là điểm tựa vững chắc để mỗi chúng ta có thể trụ vững và vượt qua năm khó khăn này?

Tuỳ vào công việc, kiến thức và vị trí trong xã hội mà mỗi người phải tự định ra cho mình cách thức ứng xử phù hợp với tình hình mới. Là một doanh nhân, tôi cũng như nhiều đồng nghiệp khác có cùng quan điểm rằng gia đình là điểm tựa cuối cùng. Tài sản có thể ra đi. Doanh nghiệp có thể thuộc về người khác. Cái cần giữ nhất để có thể tiếp tục sống và phấn đấu là gia đình.

Theo anh, vì sao có hiện tượng con người ngày càng bị đồng tiền dẫn dắt? Có còn nhiều không những sinh viên thể hiện ý chí vươn lên không lệ thuộc vào đồng tiền?

Đơn giản bởi vì con người có thể có được rất nhiều thứ nếu có đủ tiền. Nhưng tôi lại không quá bi quan về thế hệ trẻ. Tiền không phải là điều kiện cần duy nhất. Nhưng khi con người được no ấm thì việc vươn tới những giá trị lớn hơn sẽ dễ dàng hơn. Tôi đã được gặp nhiều bạn trẻ có kiến thức, có thu nhập tốt đang đầu tư nhiều thời gian hơn vào việc hoàn thiện bản thân và đóng góp cho cộng đồng. Đó là những mầm mống tốt. Và khi xã hội có nhiều mầm mống thì thế hệ tiếp theo sẽ tốt hơn.

Làm sao để có được một xã hội với nhiều mầm mống tốt thì lại là một vấn đề vượt ra ngoài phạm trù kinh tế hay giá trị của đồng tiền mà tôi không đủ khả năng bàn sâu. Nhưng chắc chắn việc đó có liên quan đến môi trường văn hoá mà chúng ta đang sống.

Anh có bức xúc nhiều không khi nhìn vào môi trường kinh doanh và môi trường sống hiện nay?

Đương nhiên là bức xúc, nếu không nói là đau lòng.

Vì sao anh giữ được một tinh thần phản biện liên tục trong vai trò đại biểu Quốc hội? Anh có sợ sự thẳng thắn ấy sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của doanh nghiệp mình?

Tài sản có thể ra đi. Doanh nghiệp có thể thuộc về người khác. Cái cần giữ nhất để có thể tiếp tục sống và phấn đấu là gia đình.

Nếu sợ thì tôi đã không nói.

Chính phủ đã cam kết nhiều đổi mới về cơ cấu kinh tế cho năm 2012. Ở cuộc họp sắp tới của Quốc hội anh sẽ nói gì, để thúc đẩy cam kết ấy nhanh chóng được thực thi?

Tôi chưa thể khẳng định sẽ nói gì. Nhưng tâm tư thì nhiều lắm. Có nhiều vấn đề lớn mà bản thân doanh nhân dù cố gắng đến mức nào vẫn không giải quyết được. Phần lớn chúng tôi nhận định rằng Chính phủ đã nhìn ra được vấn đề và đang cố gắng hết sức giải quyết những vấn đề đó nhằm đưa nền kinh tế phát triển ổn định trở lại. Tôi ủng hộ và kêu gọi cộng đồng doanh nhân ủng hộ Chính phủ cùng nhau chung sức vượt qua giai đoạn khó khăn này. Nhưng đâu đó vẫn còn có những phát biểu, những ý kiến của những người đứng đầu ngành làm doanh nhân chúng tôi băn khoăn lo lắng.

Tôi xin nêu một ví dụ: Thống đốc ngân hàng trong buổi đối thoại trực tuyến trên cổng thông tin điện tử Chính phủ hôm 12.1 cho rằng nếu doanh nghiệp có tình hình tài chính lành mạnh thì lãi suất ngân hàng lên đến 25% cũng không gặp vấn đề gì. Thống đốc cho rằng nếu “bạn có 2/3 vốn, vay 1/3 còn lại từ ngân hàng với lãi suất 25%/năm thì một doanh nghiệp bình thường cũng quay vòng vốn được 3 – 4 lần. Với lợi nhuận của mỗi vòng quay nhân với 3 – 4 lần thì doanh nghiệp thừa sức trả được lãi suất của ngân hàng, duy trì và phát triển sản xuất”. Trên thực tế điều này có đúng không? Hãy tạm không bàn đến chi phí vốn, dù là vốn vay ngân hàng, vay bạn bè hay vốn tự có mà chỉ nhìn riêng ở góc độ cạnh tranh, lấy gì để bảo đảm là doanh nghiệp quay được 3 – 4 vòng vốn trong lúc khó khăn này? Cơ sở nào để xác định là lợi nhuận của mỗi vòng quay nhân với 3 – 4 vòng quay sẽ lớn hơn 25%? Một doanh nghiệp Việt Nam vay với lãi suất 25% cạnh tranh thế nào với một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài vay được vốn với lãi suất 2,5%, từ Đài Loan chẳng hạn, nếu hai ông này cùng cạnh tranh để phục vụ cùng một khách hàng?

Nếu tình hình hiện tại cứ tiếp tục thì tôi sẽ không ngạc nhiên nếu sau một thời gian nữa nhiều thương hiệu đẹp của Việt Nam rơi vào tay các nhà đầu tư có chi phí vốn thấp hơn. Và tôi mong lãnh đạo của chúng ta hiểu rõ ràng hơn thực tế khó khăn của doanh nghiệp để tránh những nhận định chủ quan kiểu như trên.

Mô hình quản trị đa ngành từng làm nhiều công ty Việt Nam phá sản đã được áp dụng ở U&I như thế nào, nhất là ở thời điểm này, khi kinh tế đang khó khăn hơn bao giờ hết?

Đúng là chúng tôi có hơn 30 công ty con và liên kết trong tám lĩnh vực khác nhau, nhưng tôi không gọi cái chúng tôi đang có là mô hình quản trị đa ngành. Tôi tin là mỗi người chỉ nên kinh doanh một ngành mà họ có sở trường. Các giám đốc của các công ty trong nhóm của chúng tôi đều là những người làm việc theo đúng sở trường của họ. Bản thân tôi cũng chỉ làm mỗi một việc mà tôi cho là tôi có sở trường. Đó là phân bổ vốn.

Mua lại Toàn Mỹ, rồi kết hợp với giám đốc Toàn Mỹ để làm công ty truyền thông Trí Việt… anh nghĩ gì về sự thành, bại trong kinh doanh? Những bài học đắt giá nào anh nghiệm ra từ thất bại, để có thể giữ vững được tinh thần trước những bất trắc của cuộc đời?

Tôi vẫn thường nói đùa với bạn bè về một nghĩa khác của cụm từ “hùn hạp” mà tôi nghiệm ra từ những thất bại của mình trong kinh doanh: muốn “hùn” thì phải “hạp”, không “hạp” mà cố gắng “hùn” thì rất dễ thất bại. Còn một bài học khác: có thể mất tiền, thậm chí mất rất nhiều tiền, nhưng đừng để mất uy tín.

Anh làm thế nào để có thể làm tốt vai trò “ba trong một”, và để kiểm soát chính mình?


Tôi từng là một huấn luyện viên Vovinam. Trong Vovinam có võ thuật và võ đạo. Võ thuật giúp tăng cường sức khoẻ và sự tự tin. Võ đạo giúp hành xử văn minh và hướng thiện. Việc kinh doanh giúp tôi đi lại nhiều và học hỏi được nhiều điều hay trên cả thế giới. Tham gia Quốc hội giúp tôi có thông tin nhiều chiều về những vấn đề lớn của đất nước. Đương nhiên là những kiến thức này tác động qua lại để tôi là tôi của ngày hôm nay, nhưng không phải chỉ nhiêu đó là đủ. Chúng ta sống trong một thế giới thay đổi hàng ngày và để tồn tại, bạn buộc phải thay đổi cho phù hợp. Cái đúng của ngày hôm qua chưa hẳn đúng hôm nay. Cái sai cũng vậy. Tôi luôn cố gắng giữ cho đầu óc mình rộng mở đón nhận những điều mới và gạn lọc lại những gì đã biết để tìm ra sự phù hợp. Tôi sống không thành kiến và không đánh giá con người bằng thước đo của người khác.

Thông thạo tiếng Anh, kinh doanh thành đạt, có tầm nhìn quốc tế… đó có phải là hình ảnh của một thế hệ doanh nhân mới có thể làm thay đổi cục diện kinh tế của Việt Nam trong tương lai gần? Hay là còn quá sớm để nói về điều đó?

Quá sớm, và chưa đủ. Còn cần phải nhìn xem những doanh nhân đó có làm được gì nhiều cho xã hội không, ít nhất là cho người lao động của họ.

Lực lượng doanh nhân trẻ hiện nay có nhiều người tài, nhưng vẫn còn thiếu những “ngọn cờ đào”, động lực phát triển lớn hơn cho đất nước. Nhìn sang các nước trong khu vực, anh có thấy điều gì cần phải học hỏi, để xây dựng một thế hệ doanh nhân đủ tiềm lực cả về tài chính và tâm, trí, tạo sức bật mới cho kinh tế Việt Nam?

Trước hết là tầm nhìn của lãnh đạo. Chúng ta có thật sự muốn có những “ngọn cờ đào” đó hay không? Và nếu thật sự muốn thì phải làm gì để họ chịu dấn thân, chịu hy sinh lợi ích cá nhân nhằm gầy dựng truyền thống, giá trị và cách sống của doanh nhân Việt Nam? Được nhìn nhận, được tôn trọng là một phần của câu chuyện. Được hiểu, được chia sẻ, động viên, quan tâm bằng những chính sách thiết thực chắc chắn là cần thiết. Chúng ta đang khuyến khích mọi người làm giàu và tạo ra cảm giác làm giàu rất dễ. Điều đó không đúng. Làm giàu rất khó và bất kỳ ai muốn đi vào con đường kinh doanh cần hiểu họ phải đối diện với những chông gai gì, chuẩn bị ra sao và đối diện với thất bại như thế nào. Cũng cần phải giáo dục để mọi doanh nhân hiểu rằng một mình đồng tiền không mang lại cho họ sự giàu sang.

Chúng ta đang khuyến khích mọi người làm giàu và tạo ra cảm giác làm giàu rất dễ. Điều đó không đúng. Làm giàu rất khó và bất kỳ ai muốn đi vào con đường kinh doanh cần hiểu họ phải đối diện với những chông gai gì, chuẩn bị ra sao và đối diện với thất bại như thế nào.

Con người doanh nhân của anh được hình thành từ đâu? Quá trình học và những trải nghiệm nào đã giúp anh không ngừng mở rộng tầm nhìn?

Tôi may mắn được học hành phù hợp với công việc của mình. Và sự học đó chưa bao giờ ngừng. Tôi đọc nhiều và đọc hàng ngày, nhiều nhất là về các gương danh nhân và doanh nhân. Đương nhiên các sách về quản lý, sáng tạo và tư duy là không thể thiếu, nhất là nguyệt san Harvard Business Review. Ngoài ra, tôi còn nghiên cứu về tôn giáo dù không là tín đồ của tôn giáo nào.

Đã bao giờ anh rơi vào tuyệt vọng trong quá trình khám phá bản thân và kiếm tìm hạnh phúc của riêng mình? Những quan niệm sống nào giúp anh có được cái nhìn lạc quan, sự hài hước cả trong những lúc bi đát nhất?

Chắc chắn là có thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng. Nhưng tôi tin vào luật nhân quả, tin vào việc gieo quả nào gặt quả ấy. Và do vậy nếu tôi sống tốt, sống có trách nhiệm thì khi gặp chuyện xấu tôi vẫn hy vọng ngày mai là một ngày khác.

Nhìn lại thời thơ ấu của mình, kỷ niệm nào anh nhớ nhất? Anh học được điều gì quý nhất từ cha mẹ mình? Tình yêu của anh với Bình Dương, nơi anh đã trải qua tuổi ấu thơ?

Những kỷ niệm đó đều gắn liền với cha mẹ tôi và đều là những việc tôi coi là thiêng liêng với riêng mình nên xin được phép không nói ra. Tôi chỉ có thể nói là cha mẹ tôi đã hy sinh tất cả những gì có thể có vì sự học của anh em chúng tôi. Tôi vẫn đang sống ở Bình Dương và chắc chắn đây là quê hương duy nhất của tôi.

Anh vừa làm một lễ kỷ niệm ngày cưới thật ấm cúng, anh nghĩ gì về người bạn đời đã cùng anh trải qua mọi vui buồn? Theo anh, làm thế nào để gìn giữ được tình yêu?

Tôi là người may mắn. Hơn 20 năm qua bạn đời của tôi chưa bao giờ để tôi phải lo lắng về việc nội trợ, nuôi dạy con cái, chăm sóc cha mẹ, quán xuyến gia đình. Tôi chỉ phải tập trung cho chuyện học và chuyện làm thôi. Theo tôi không thể thiếu sự tôn trọng trong tình yêu hay trong cuộc sống gia đình. Công sức của vợ chồng trong một gia đình không thể đo bằng tiền.

Giá trị nào anh coi trọng nhất, và coi đó như một triết lý sống của riêng mình?

Đó là tên tôi, như cha mẹ tôi mong ước, nghĩa là phải biết giữ lời.

Điểm mạnh nhất của anh là gì? Và điểm yếu nhất? Anh có muốn thay đổi nó không?

Mạnh nhất: kiên nhẫn. Yếu nhất: dễ tin người. Tôi đã cố gắng thay đổi nhưng sau nhiều năm thấy mình vẫn như vậy.

Điều gì giúp anh giữ được sự tự tin? Những rung động nào anh cho là đẹp nhất? Làm thế nào để anh nuôi dưỡng sự giàu có cho tâm hồn?

Cái đúng, cái hợp lý, cái thiện sẽ chiến thắng.

Rung động đẹp nhất: nụ cười của trẻ thơ.

Tôi đọc nhiều, đi nhiều và gặp gỡ nhiều. Tôi có nhiều bạn bè tốt. Tôi chơi thể thao thường xuyên và cũng yêu ca hát. Có lẽ nhờ vậy mà tôi luôn lạc quan, yêu đời.

Anh nghĩ gì về đời doanh nhân?


Nói cho riêng nghề nghiệp của mình chắc là điều không hay. Nhưng tôi cho rằng được làm một doanh nhân là điều hết sức thú vị. Doanh nhân tạo ra nhiều giá trị bằng sự đầu tư và sức sáng tạo. Họ cũng tạo điều kiện cho những phát kiến ra đời. Khi chúng ta tin vật chất quyết định ý thức thì doanh nhân là những người có công rất lớn tạo ra vật chất đó, theo nghĩa hẹp nhất. Doanh nhân chân chính không làm điều gây hại cho xã hội và tôi muốn là một doanh nhân chân chính.

Theo SGTT
CHÂN DUNG HỘI HOẠ: HOÀNG TƯỜNG


 

Bình luận
Tên: Email:
capchar refresh Mã bảo vệ:
Bình luận: